Giai điêu cảm xúc – Sau mùa tri ân

Giai điêu cảm xúc – Sau mùa tri ân                                                     Kính tăng thầy, cô trường Nguyễn Văn Huyên                                                         Hoc sinh Phùng Tú Anh – Lớp 12A2     Em đã từng được nghe một bài hát có giai điệu thật du dương, tha thiết và giàu hình ảnh đến vậy, một câu chuyện kể “Vẫn nhớ đến khi trời mưa, vẫn chiếc áo vá sờn đôi vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ”. Ngỡ như tất cả ký ức, kỉ niệm lại ùa về, lại thấy nhớ về những người thầy, những cô giáo của mình. Em nhớ lại những lời mẹ ru ngày nào “Sang sông phải bắc cầu Kiều, muốn con hay chữ phải yêu lấy Thầy”. Ôi câu ca dao mẹ ru năm nào, hôm nay em được bày tỏ tấm lòng biết ơn đến thầy cô thân thương.  Bốn năm gắn bó với mái trường thân yêu này cảm xúc trong em lẫn lộn, vui có, buồn cũng có và rất nhiều kỷ niệm với mái trường Nguyễn Văn Huyên yêu dấu. Các thầy cô đã dìu dắt em từ khi em mới là cô nhóc còn bướng bỉnh, ương bướng, chưa ngoan và còn chưa nghe lời. Vây mà thầy cô vẫn vì chúng em mà tận tụy, vì chúng em mà hy sinh, vì chúng em mà thức khuya làm giáo án để có những bài học thật hay, gửi gắm vào đó là tình yêu, là những bài học giúp chúng em hiểu hơn về đối nhân xử thế, gia đình, cuộc sống, giúp chúng em có những cái nhìn thật là mới lạ! Vì chúng em, các thầy cô tóc đã hai màu ngày đêm trăn trở, lo lắng cho chúng em để được bay cao, bay xa, được sải cánh thật rộng đến với ước mơ, giúp ích và đóng góp cho đời. Em có được như ngày hôm nay là nhờ công ơn to lớn của các thầy các cô dìu dắt. Tình cảm công lao to lớn ấy em luôn khắc ghi trong lòng !   Cũng chỉ vẻn vẹn vài tháng nữa là chúng em xa cách nơi đây, không biết bao giờ mới có cơ hội để viết nên những dòng cảm xúc này gửi gắm cho thầy, cho cô:                              “Dẫu đếm hết sao trời đêm nay                              Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi                              Nhưng ngàn năm làm sao                              Em đếm hết công ơn người thầy”   Ngay giây phút này đây, em không biết nói gì hơn là hai từ “Cảm ơn thầy cô”, cảm ơn vì đã được làm học trò của thầy cô trường Nguyễn Văn Huyên. Em chỉ mong rằng sau này vào đại học ở một mái trường khác, em được gặp những người thầy, người cô tận tụy, tận tâm dạy dỗ em như thầy cô đã dạy.

Mẹ - Tình yêu không lời

      MẸ - TÌNH YÊU KHÔNG LỜI                                                                                  Cảm xúc về mẹ       Học sinh: Nguyễn Phương Ngọc – 12A1   “ Bàn tay mẹ bế chúng con Bàn tay mẹ chăm chúng con Cơm con ăn bàn tay mẹ nấu Nước con uống bàn tay mẹ đun Trời nóng bức gió từ tay mẹ”   Lời bài hát ấy như một dấu ấn in sâu vào tâm tư và trái tim của em, gợi nhớ cho em những công lao, sự nâng niu, chăm sóc, dỗ dành của mẹ dành cho em suốt 17 năm qua. Đến giờ, hình ảnh đôi bàn tay mẹ có sức ám ảnh sâu sắc trong tâm trí mỗi chúng ta, đôi tay gầy gầy, da nhăn nheo, hơi ngăm ngăm. Đôi tay mẹ ngày đêm làm việc, kiếm tiền nuôi chúng ta khôn lớn và phải chịu bao nhiêu vất vả của cuộc sống. Em cũng được lớn lên trong vòng tay của mẹ và đã được cảm nhận từng hơi ấm của đôi bàn tay ấy. Khi mới sinh ra, cảm giác đầu tiên được mẹ ôm vào lòng ấy  thật sự ấm áp và hạnh phúc biết bao. Bạn biết không? Đôi bàn tay ấy luôn nâng niu, chăm lo cho ta từng giấc ngủ ngon, từng bữa ăn. Khi 2 đến 3 tuổi, đôi bàn tay ấy, dẫn dắt em từng bước đi chập chững đầu tiên và luôn ân cần nhẹ nhàng chăm sóc những vết thương. Suốt những năm tháng em đi học, bàn tay mẹ vẫn luôn âm thầm, lo lắng. Bàn tay mẹ đã dạy em những nét chữ đầu tiên thật xinh xắn, dễ thương. Đôi bàn tay ấy đã lao động vất vả, mặc kệ dù nắng hay mưa, dù giông tố hay bão bùng-đôi tay ấy vẫn luôn cố gắng. Thương nhiều lắm đôi tay mẹ hao gầy! Để có cái ăn, cái mặc, và trưởng thành như ngày hôm nay là nhờ đôi bàn tay nhỏ bé của người phụ nữ tuyệt vời đó. Mẹ làm đủ mọi nghề chỉ mong cho con có những thứ tuyệt vời nhất trên đời ! Bàn tay ấy luôn hướng về chúng con, luôn mở rộng vòng tay che chở mọi vất vả, gian lao ngoài thế giới kia. Cho dù chúng con làm điều gì sai trái nhưng bàn tay ấy vẫn luôn ân cần chỉ bảo, khuyên nhủ chúng con nên người ! Ôi! Trên thế giới này, còn điều gì kỳ diệu và quý giá hơn đôi bàn tay mẹ!. Đôi bàn tay ấy đã cho em một cuộc sống ấm no như ngày hôm nay. Dù bàn tay ấy có chai sần đi vì vất vả nhưng vẫn luôn là đôi bàn tay êm ái, dịu dàng và đầy ắp những yêu thương, hạnh phúc. Giờ đây đôi bàn tay ấy không còn được mịn màng, thon gọn, trắng trẻo nữa mà là đôi bàn tay bị chai sần, nám đen. Thời gian ơi! Hãy trôi thật chậm để em được bên mẹ và đền đáp những công lao to lớn ấy. Em ước mẹ không vất vả, chịu nhiều sương gió nữa vì đôi bàn tay ấy đã nuôi chúng em trưởng thành. Dù tay mẹ có xấu hay già đi vì tuổi tác thì trong mắt em đôi tay ấy vẫn mãi là đôi bàn tay đẹp nhất. Đôi bàn tay mẹ chính là lời động viên, chỉ dẫn cho em đến con đường trưởng thành, là động lực để con kiên cường, cố gắng đứng lên trước những giông bão cuộc đời. Con cảm ơn cuộc đời này đã đưa mẹ đến với chúng con, chúng con luôn tự hào được là con của mẹ. Chúng con sẽ luôn cố gắng chăm ngoan, tự tin đứng vững trên trường đời này để không phụ công sức nuôi dưỡng chúng con nên người. Dù đi bất kỳ nơi nào, ở đâu, con luôn khao khát được quay trở về bên vòng tay yêu thương của mẹ vì vòng tay mẹ chính là chiếc nôi tuyệt vời nhất vỗ về tâm hồn con!                                                                    Hà nội, 19/10/2019

Dành cho mẹ của con

Mẹ và chiếc xe đạp ngày ấy

Mong muốn của em trong năm học mới

Lắng nghe những ước muốn của các bạn học sinh trường Nguyễn Văn Huyên trong dịp năm học mới.

Mái trường trong tôi là…

Đối với mỗi người, quãng đời học sinh là quãng đời đẹp nhất, Quãng thời gian gắn bó với mái trường thân yêu. Có người gắn bó với trường Tiểu học, có người nhớ mái trường Trung học cơ sở, còn tôi tối thấy gắn bó với mái trường trung học Nguyễn Văn Huyên. Ngôi trường mới, khang trang với 3 dãy nhà xếp hình chữ U.

Kỷ niệm mùa hè đáng nhớ của em

Những kỷ niệm đáng nhớ của các bạn học sinh

Điều gì em thích nhất ở trường Nguyễn Văn Huyên

Đôi điều chia sẻ của các bạn học sinh Trường Nguyễn Văn Huyên

Chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam

Người ta vẫn hay nói: “Trong một đời người có 2 người mà ta luôn phải biết tôn trọng là người mẹ và người thầy”. Mẹ là người sinh ra nuôi dưỡng ta lớn khôn trưởng thành, thầy là người cho ta kiến thức, nuôi dưỡng tâm hồn giúp ta vững bước trong cuộc sống.

BÍ QUYẾT ĐỂ “ĐĂNG NHẬP” THÀNH CÔNG ĐẠI HỌC QUỐC TẾ